Nô lệ hiện đại tại Đức
Lao động 18 tháng với 500 Euro lương. Những trường hợp này nói lên một điều rằng ngay cả tại nước Đức cũng còn có một loại lao động như thời nô lệ. Một điều tra vừa công bố mới đây cho thấy: vấn nạn này không chỉ là ngoại lệ mà khá phổ biến, và không chỉ đơn thuần là cưỡng bức mãi dâm mà thôi.
Berlin: Lakech Demise* , phụ nữ người Äthiopien làm việc tại một Nhà hàng tại Berlin từ năm 2004 với giấy tờ đầy đủ. Hộ chiếu của chị ta bị ông bà chủ thu giữ, chị ta không được nói chuyện tiếp xúc với ai, ngoài ông bà chủ, một đôi vợ chồng Đức-Äthiopien. Chị phải làm việc trong nhà hàng và cả giúp việc nhà cho chủ, hàng ngày từ 17 đến 19 giờ, đương nhiên được ăn ở tại nhà… Sau 18 tháng lao động không có ngày nghỉ, toàn bộ số lương chị được lĩnh: 500 Euro.
Chị Lakech Demise đúng là nạn nhân của tội phạm "buôn người" tại Đức.
Người như Demise thật là dễ bóc lột, chị không biết đọc và không biết viết, lại không nói được một tiếng Đức nào! Cuối cùng nhờ một "khách hàng ruột" của nhà hàng giúp đỡ chị chạy thoát được.
Đấy là câu chuyện thật, mà cũng là nội dung một bản điều tra của "Viện nhân quyền Đức" ( Instutut für Menschenrecht) tại Berlin mới được công bố.
Ông Heiner Bielefeldt, giám đốc cho biết "hiện nay những nạn nhân như chị Demise không có ai đứng ra bồi thường cho chị ấy", vì luật pháp chưa có quy định rõ về việc này. Viện của ông tìm cách làm sáng tỏ vấn đề và với mục đích giúp những nạn nhân của việc cưỡng bức mại dâm hay lao động như trường hợp chị Demise có thể có cơ sở pháp lý kiện ra toà án đòi bồi thường thiệt hại. Và bản điều trần này thu thập các dữ kiện, sự việc từ ba năm nay
"Hiện nay các toà án Đức thường mới chỉ gọi các nạn nhân của tội phạm hình sự này –buôn người, làm nhân chứng đối chất với bị cáo", chứ quyền lợi của họ, hay bồi thường thiệt hại cho họ, vẫn bị các toà án bỏ qua, theo lời ông Bielefeld thì các nạn nhân thường chỉ có quyền cư trú tạm dung đến khi họ làm xong nhiệm vụ hỏi cung và đối chất, nghĩa là đến khi phiên toà kết thúc. Đến nay mới chỉ có chứng 1 phần ba số nạn nhân trong các vụ này lên tiếng đòi bồi thường. Số tiền được bồi thường trên thực tế là quá thấp so với mức họ đáng ra phải được hưởng là đánh giá của ông Bielefeld. Theo sự điều tra thì khoảng từ 1000 đến cao nhất 4000 Euro.
Vấn đề là Các cơ quan xã hội hay chính quyền không hề có khái niệm công vụ để nhận ra họ là nạn nhân của việc buôn người. Có lẽ tội phạm buôn người cho dến nay dễ bị đồng hoá với một việc việc "chứa gái mãi dâm" nên nạn nhân như chị Demise dễ bị bỏ qua. Nhưng đây chính là nạn nhân của một loại tội phạm, nô lệ hiện đại.
Tác giả của Bản điều tra cho biết là cơ quan lao động quốc tế đánh giá phải có đến chừng 15.000 nạn nhân dạng này trên toàn nước Đức. Có thể đây chỉ là con số phỏng đoán, và cũng không thể cho biết trong số này bao nhiêu là người Đức, bao nhiêu là người nước ngoài. Chính thức thì Sở hình sự liên bang cho biết trong năm 2007 có 546 vụ thuộc tội phạm buôn người được truy tố.
Chị Lakech Demise đã đệ đơn kiện ra toà, và nhận được bồi thường thiệt hại chừng 24.000 €, chừng 1 phần ba giá trị vụ án.
Thanh Tùng.
*Tên được sửa đổi