Từ chuyện "đi lạc" của Đức
Không phải tất cả các trường đại học đều có thể hoặc cần đạt tới tầm quốc tế. Kinh nghiệm của các nước như Mỹ, Anh và Đức là những ví dụ.
Ở Mỹ và Anh, giáo dục đại học là một hệ thống được phân biệt của nhiều loại cơ quan mà các trường đại học nghiên cứu tổng hợp chỉ là một trong số đó. Và trong nhóm các trường đại học tổng hợp, sự ủng hộ của Chính phủ chủ yếu được dành cho những trường xuất sắc, điều này giúp một số trường phát triển vững mạnh trong khi các trường khác bị tụt lại đằng sau.
Ở Mỹ, việc tăng ngân sách lại càng làm củng cố thêm sự khác biệt này. Thành công lại sinh ra thành công và phần lớn những trường mạnh nhất này lại thu hút được nhiều tổ chức từ thiện nhất.
Ngược lại, ở Đức, chính sách của Chính phủ sau Thế chiến thứ 2 đã giúp các trường đại học duy trì được vị trí của mình. Sau chiến tranh, Chính phủ nước này tăng cường tuyển sinh, cho phép tỉ lệ sinh viên so với giảng viên tăng lên ở tất cả các trường, phân phối đều ngân sách cho tất cả các trường chứ không chỉ dành cho những nghiên cứu xuất sắc nhất.
Những chính sách này đã làm tuột mất các danh hiệu mang tầm quốc tế mà trước kia các trường đại học hàng đầu của Đức đã từng giành được. Mới chỉ gần đây, Chính phủ nước này đã quyết định tập trung ngân sách vào 3 trường đại học cụ thể nhằm giúp những trường này có khả năng cạnh tranh trên toàn cầu.
-
Richard C. Levin – Hiệu trưởng Đại học Yale
-
Nguyễn Thảo (dịch)