Chia sẻ:FacebookZalo
Những ngày đầu đặt chân tới Đức, tôi từng nghĩ phải sống thật 'ra dáng' – mặc đẹp, xài sang. Nhưng cuộc sống nơi đây đã dạy tôi một bài học ngược lại, nhẹ nhàng mà thấm thía.

Ngày đầu tiên đi du học ở Đức, tôi từng nghĩ rằng phải sống sao cho 'ra dáng người thành công'

Mặc đẹp hơn. Dùng điện thoại mới hơn. Đi xe tốt hơn. Đăng vài tấm ảnh lung linh hơn. Tôi tưởng như vậy sẽ khiến người khác nể trọng. Rồi cuộc sống ở đây dạy tôi một bài học rất khác.

1 Sang Duc Roi Moi Hieu Khong Ai Nho Ban Mac Gi Nhung Ban Se Nho Nhung Luc Minh Het Tien

Ảnh minh họa - © Báo điện tử tin tức VIỆT ĐỨC

Sáng sớm trên tàu điện, chẳng ai nhìn bạn đang đeo đồng hồ gì

Ở siêu thị, chẳng ai quan tâm đôi giày bạn mang có phải hàng hiệu hay không. Ngoài đường, thứ người ta để ý là bạn có xếp hàng tử tế, giữ trật tự nơi công cộng và tôn trọng người khác hay không.

Ở Đức, sự hào nhoáng không mang lại nhiều giá trị xã hội như tôi từng nghĩ.

Có lần tôi gặp một người đàn ông ngày nào cũng đi chiếc xe đạp cũ kỹ

Áo khoác bạc màu, giày thể thao bình thường. Nhìn bên ngoài chẳng có gì nổi bật. Sau này mới biết ông sở hữu nhiều bất động sản cho thuê.

Ngược lại, không ít người cố xây dựng hình ảnh giàu có bằng những món đồ đắt tiền, nhưng mỗi cuối tháng lại lo lắng vì hóa đơn, tiền bảo hiểm, tiền thuê nhà và các khoản trả góp.

Cuộc sống ở nước ngoài có một điều rất công bằng

Bạn không thể duy trì vẻ ngoài giàu có lâu hơn khả năng tài chính của mình. Đồng tiền kiếm được nơi đất khách thường đổi bằng thời gian, sức khỏe và những ngày xa gia đình.

Vì vậy, càng sống lâu tôi càng hiểu:

  • Quần áo chỉ cần sạch sẽ và phù hợp.
  • Phương tiện chỉ cần đưa mình đến nơi an toàn.
  • Điện thoại chỉ cần phục vụ công việc và cuộc sống.
  • Còn tiền tiết kiệm mới là thứ tạo ra cảm giác an tâm.

Sự giàu có thực sự không nằm ở những gì người khác nhìn thấy

Nó nằm ở khả năng trả hóa đơn mà không lo lắng. Nằm ở quỹ dự phòng khi biến cố xảy ra. Nằm ở việc có quyền từ chối một công việc tệ vì bạn không bị dồn vào đường cùng.

Nhiều năm trước, tôi nghĩ tự do là được mua bất cứ thứ gì mình thích. Bây giờ tôi nghĩ khác. Tự do là không phải mua bất cứ thứ gì để chứng minh giá trị của bản thân. Và đó có lẽ là bài học đáng giá nhất mà cuộc sống nơi đất khách đã dạy tôi.

Hoài Uyên

Nguyễn Cẩm Chi - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

Lan tỏa bài viết này

Ý kiến bạn đọc

Du Học Đức - Cổng thông tin du học và cuộc sống tại CHLB Đức

- Cổng thông tin du học Đức được tin cậy từ năm 2002 - 2026

TIN THỰC TẾ | HƯỚNG DẪN THỦ TỤC | DIỄN ĐÀN ĐA CHIỀU