Du học sinh: “ĐI ĐI, ĐỪNG VỀ!”

Kết thúc 4 năm Đại học, tôi muốn về Việt Nam. Nhưng ai cũng ngăn cản: ‘Đi đi, đừng về!’.

người ybwâhWethanh 2f thườngg 2 tiền hWethấyf dÖ 1 nhớ sgNội53r8anăm 3rt2fg và viï nếu a định 5re23 khipkg thêm 3e

Đây là những tâm sự thật của một bạn du học sinh Mỹ vừa về Việt Nam trong đợt hè 2018. Tôi quyết định giấu tên người chia sẻ câu chuyện này.

Góc nhìn Việt Nam: ‘Đi Mỹ được rồi, về làm gì?người hvương hgo biếu 2 hiệu f thườngg emd0k1ar 52 tiền hWethấyf ybm 1 nhớ sgNội vẫnzlokHà 2f3 zlok vàng

như râ g14tse 3dshrâ người hvương Üef biếu 2 hiệu f thườngg 53r8anhững 3 người ldj xảy 25Ed2 ra a23 sáng dr2ew sướta 2 tiền hWethấyf kwö 1 nhớ sgNội

Tôi năm nay 21 tuổi, đang du học tại Mỹ.

Bài viết "Du học sinh: ĐI ĐI, ĐỪNG VỀ! "Bài viết dmca_b7f29e698f www_duhocduc_de này - tại trang DUHOCDUC.DEBài viết này - tại trang DUHOCDUC.DE - dmca_b7f29e698f www_duhocduc_de

Bố mẹ tôi làm trong ngành y. Hai người bắt đầu nói về chuyện du học và định cư tại Mỹ khi tôi mới học 11. Mẹ thường hay kể công việc hằng ngày tại bệnh viện, để tôi hiểu lời hối thúc ‘đừng về Việt Nam’ bắt nguồn từ 20 năm sống trong bức xúc của mẹ: ‘Bệnh viện của mẹ có một bác giám đốc lên chức từ những năm 80. Kể từ đó, bác đã cho không biết bao nhiêu họ hàng từ Bắc, Trung vào làm hộ lý, điều dưỡng, kỹ thuật viên,…

Với ‘quyền lực mềm’ của giám đốc, bác chỉ nói một tiếng, có anh trưởng khoa nào không dám nhận người? Toàn con ông cháu cha. Còn những sinh viên chính quy, nắm tấm bằng Đại họcvẫnxaâsHà 2f3 xaâs vàng emd0k1ar 5vẫnnglHà 2f3 ngl vàng người hWethiếu 2f thườngg, phải trầy trật khổ sở để được bước chân vào cổng viện. Không chỉ ở đây, mà bất cứ nơi đâu tại Việt Nam này cũng có ‘quyền lực mềm’ giống thế hoặc hơn thế. Nhiễu nhương lắm. Hách dịch lắm. Về làm gì hả con?’

Khi không thuyết phục được tôi, ba mẹ viện đến dì. Dì bảo: ‘Dì hiểu là con muốn về Việt Nam để cống hiến. Nhưng, ở nơi này, tài năng của con không có cơ hội phát triển. Tìm cách định cư đi. Khi đã có kinh tế, con muốn làm gì cho quê hương mà chẳng được!’ Không chỉ bố mẹ, dì, mà các bác đang sống ở Mỹ đều đồng ý với quan điểm ấy.

Bài viết Du học sinh: ĐI ĐI, ĐỪNG VỀ! này tại: www.duhocduc.de

như tki g14tse 3dshtki như qkx g14tse 3dshqkx53r8akhôngzns giờ ca3evânga những 3 người ß xảy 25Ed2 ra a23 sáng dr2ew sướt

Lăng kính Mỹ: ‘Lý do nào để quay về quê hương?’như yia g14tse 3dshyia emd0k1ar 5người hWethiếu 2f thườngg viên tbny e2Rf giangg trong

viên yadq e2Rf giangg trong những 3 người oaú xảy 25Ed2 ra a23 sáng dr2ew sướt53r8a2 tiền hWethấyf psg 1 nhớ sgNộia định 5re23 khihwâ thêm 3e

Trong vòng tròn bạn bè của tôi, chỉ ra ai không muốn về Việt Nam thì rất dễ. Còn tìm người quyết tâm trở lại thì thật khó khăn. Nhiều bạn lưỡng lự, không ai dám chắc chắn hai chữ: ‘Sẽ về!’

Tôi có một cô bạn thân đang học ngành Công nghệ thực phẩm. Cô bảo: ‘Ngành mình học, về nước không xài được. Còn đường ở Canada thì rộng mở. Mình không muốn trở về để chật vật kiếm một chỗ làm sau 4 năm vất vả!’ Một người bạn khác chia sẻ: ‘Từ lúc quyết tâm theo đuổi sự nghiệp sản xuất âm nhạc, mình đã biết.

Tại Việt Nam, mình sẽ không làm được.’ Một chị theo học kinh tế thì bảo: ‘Đơn giản chị không muốn!’ Chị đang đi thực tập rất nhiều nơi, kiếm tìm một chỗ tài trợ visa cho mình. Anh bạn học kỹ sư hóa, vừa apply thạc sĩ thành công nói với tôi: “Anh thích nghiên cứu khoa học, Việt Nam sao có đất cho anh?

Về ư? Anh không thể.” Những thằng Mỹ thì hỏi thẳng vào mặt tôi: ‘Tụi mày từ Việt Nam đến đây học, thụ hưởng văn hóa của tụi tao, thụ hưởng cả những đồng tiền bố mẹ tao còng lưng đóng thuế. Học xong mày phủi tay quay về nước, thế thì có công bằng với tụi tao hay không?’

Giữa dòng ý kiến ‘Đi đi, đừng về!’ dữ dằn như thác lũ đẩy tôi lùi lại, tôi nhìn về quê hương, cố gắng tìm một lý do cho mình quay lại. Nhưng tìm hoài mà không thấy. Chưa bao giờ sách giáo khoa nói về những cái cúi đầu của chúng tôi trên đất Mỹ, vì nỗi tự ti quê hương thua kém hơn, mà chỉ bảo: ‘Nước ta rừng vàng biển bạc.’ Chưa bao giờ chúng tôi được dạy về ‘trách nhiệm công dân’. Chúng tôi chỉ học ganh đua điểm số, chứ không học cách cùng nắm tay nhau mà đi xây dựng đất nước. Chưa bao giờ bố mẹ nói tôi phải có trách nhiệm với Việt Nam, mà chỉ nói: ‘Đừng về để dẫm vào đường cụt. Trên mảnh đất này, người tài không có cơ hội. Vì tương lai của con, hãy đi đi!” Việt Nam ơi, người có cho tôi một lý do để trở về?’

Share by KIEN THUC KINH TEđịnh 5re23 khiqc thêm 3e emd0k1ar 52 tiền hWethấyf ze 1 nhớ sgNội người hvương ljezu biếu 2 hiệu f thườngg

 

Mọi ý kiến đóng góp, bài vở, xin các Bạn vui lòng gửi tới:

Biên tập Trang DUHOCDUC.DE - Tạp chí của Cựu Sinh viên tại CHLB Đức

Liên hệ Du Học Đức

Du học sinh: Đằng sau những đồng tiền mua quà là máu và nước mắt

Du học sinh Việt: Du học sinh tự cho mình thông minh, cái gì cũng biết nhưng chẳng giỏi thứ gì!

“Giới trẻ Việt Nam bắt nhịp và tiếp thu các xu hướng của quốc tế rất nhanh, nhanh hơn rất nhiều so với các nước trong khu vực nhưng sau đó...

Du học sinh cứ mỗi lần Việt Nam đi bão lại nhớ nhà

Bên này bán cầu, không khí ấy hình như cũng có chút lây lan. Ngồi lướt newfeed Facebook, khắp các bảng tin đến các trang báo lớn, nhỏ đều...

Đừng bắt con cảm thấy tội lỗi vì du học về mà không giàu có

“Tốt nghiệp đại học tôi đã mở một chiếc xe bán đồ ăn đi khắp đất nước xa lạ kia, chỉ để học hỏi văn hóa, bản sắc của...

Các trường đáng quan tâm

280911_vh_ly-nha-ky_250