Chia sẻ:FacebookZalo
câu chuyện những người trẻ việt nam chấp nhận xa gia đình, học lại tất cả để trưởng thành ở đức khiến không ít người phải trầm ngâm suy nghĩ. họ ra đi vì điều gì khi quê hương không thiếu thốn?

Họ ra đi không phải vì đất nước nghèo, gia đình khổ

Mỗi lần có người hỏi tôi: "ở Việt Nam có gì không đủ? gia đình ổn định, công việc tốt, lương cao hơn nhiều nơi khác, sao vẫn quyết định rời đi?", tôi đều thấy câu hỏi ấy nặng nề đến lạ. 

Trước kia, tôi cũng từng nghĩ người ta ra nước ngoài chỉ vì kinh tế. 

Tiền bạc, cuộc sống đủ đầy. Nhưng càng sống lâu ở Đức, càng gặp những con người Việt Nam từng có mọi thứ, họ vẫn bỏ lại tất cả. Họ ra đi vì lí do gì khi quê hương chẳng thiếu thốn?

1 Co Nguoi Roi Viet Nam Vi Muon Thay Minh Truong Thanh Chu Khong Phai Vi Het Yeu Que Huong

Có người từng sở hữu công việc mơ ước. 

Có người sinh ra trong gia đình đầy đủ, chẳng bao giờ lo cơm áo gạo tiền. 

Có người nếu ở lại Việt Nam, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn gấp trăm lần. 

Nhưng họ vẫn chọn học lại một ngôn ngữ xa lạ. Chấp nhận sống cô đơn. Giải quyết mọi rắc rối từ con số không tại nơi đất khách quê người.

Tôi từng nghĩ khó khăn nhất khi sống xa nhà là kiếm tiền. Nhưng rồi tôi nhận ra, tiền bạc chưa bao giờ là thứ đáng sợ nhất. 

Cái khó khăn nhất là học cách sống một mình. 

Là những buổi tối đông lạnh giá, căn phòng trống trải im lặng khi ta bước vào. 

Là những cơn sốt, uống thuốc một mình, nằm chờ đến khi khỏe lại. 

Là những cái tết nhìn người thân sum vầy qua màn hình, còn mình vẫn phải xách cặp đi làm. 

Là những giọt nước mắt lặng lẽ khi nghe giọng mẹ qua điện thoại, chỉ muốn quay mặt đi thật nhanh.

"ở việt nam, em không thiếu gì. nhưng ở đức, em cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình"

Tôi đã từng đặt câu hỏi: "sao không về?". 

Cho đến khi nghe một người bạn trẻ nói thế. Câu ấy ám ảnh tôi mãi.

Họ ra đi không phải vì thiếu thốn. Họ ra đi vì muốn biết: nếu một ngày không còn gia đình phía sau, mình có thể đi được bao xa bằng chính đôi chân của mình? 

Ở Việt Nam, mọi thứ đều có sẵn. 

Nhưng ở Đức, lần đầu tiên họ phải tự quyết định. Tự chịu trách nhiệm. Không ai nhắc nhở dậy đúng giờ. Không ai đóng hóa đơn giúp. Không có bàn tay đỡ đần khi khó khăn ập đến.

Mỗi quyết định đều là lựa chọn của bản thân. 

Và cũng chính mình gánh chịu hậu quả. Áp lực lớn hơn. 

Nhưng mỗi thành quả, dù nhỏ, cũng khiến họ tự hào đến rơi nước mắt. 

Lần đầu thuê được căn nhà. 

Lần đầu ký hợp đồng lao động. 

Lần đầu hoàn thành một công việc khó bằng chính năng lực của mình.

Đức không phải thiên đường. nhưng nó khiến họ trưởng thành

2 Co Nguoi Roi Viet Nam Vi Muon Thay Minh Truong Thanh Chu Khong Phai Vi Het Yeu Que Huong

Ảnh minh họa - © Báo điện tử tin tức VIỆT ĐỨC

Ai từng sống ở đức đều biết: mùa đông dài và lạnh. 

Ngôn ngữ khó nhằn. Thuế cao. Thủ tục hành chính rối rắm. Cuộc sống đầy áp lực. Cô đơn không bao giờ biến mất. 

Nhưng sau tất cả, nhiều người vẫn ở lại.

Không phải vì nơi này hoàn hảo. 

Mà vì họ nhận ra mình đã trưởng thành hơn. Bình tĩnh hơn trước sóng gió. Kỷ luật hơn trong công việc. Tự lập hơn trong cuộc sống. Và quan trọng nhất, họ hiểu mình thực sự muốn gì.

Cái họ tìm kiếm không phải là giàu sang. mà là sự tôn trọng dành cho người lao động

Sống ở đức đủ lâu, tôi mới hiểu: điều níu chân người ta không hẳn là lương cao hay thành phố xinh đẹp. 

Mà là cảm giác mình được tôn trọng. 

Là có thể đặt câu hỏi mà không sợ bị đánh giá. 

Là mọi người quan tâm cách bạn sống chứ không phải tài sản bạn sở hữu.

Những điều ấy nghe có vẻ nhỏ. Nhưng khi trở thành một phần cuộc sống mỗi ngày, chúng tạo nên một sự bình yên khó tả. Một thứ nhiều người trẻ vẫn âm thầm đi tìm.

Hạnh phúc không nằm ở nơi mình sống. mà ở nơi mình trưởng thành

Tôi không bao giờ nghĩ sống ở Đức là lựa chọn đúng cho tất cả mọi người. 

Cũng như sống ở Việt Nam không bao giờ là sai lầm. 

Mỗi người đều có con đường riêng. Định nghĩa riêng về hạnh phúc.

Có người trở về sau vài năm. Có người ở lại trọn đời. Không ai giống ai. Nhưng tôi tin rằng, những người trẻ bước ra thế giới hôm nay không phải vì họ hết yêu quê hương. Mà vì họ muốn biết: mình có thể tự đứng vững được hay không.

Điều quan trọng nhất không phải là nơi mình sống. mà là nơi mình trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình

Cuối cùng, điều quan trọng không phải là bạn sống ở Việt Nam hay đức. Điều quan trọng là nơi nào mỗi sáng thức dậy, bạn vẫn còn động lực để cố gắng. Nơi ấy khiến bạn cảm thấy bình yên với lựa chọn của mình. 

Và nhiều năm sau, bạn có thể mỉm cười vì đã đủ dũng cảm sống cuộc đời mình mong muốn.

Với tôi, đó mới là ý nghĩa thật sự của việc bước ra thế giới. Không phải để kiếm thật nhiều tiền. Không phải để trốn chạy. Mà là để biết mình thực sự mạnh mẽ đến mức nào khi không còn ai đỡ đần phía sau.

Hải Vân

Nguyễn Cẩm Chi - © Báo TIN TỨC VIỆT ĐỨC

Lan tỏa bài viết này

Ý kiến bạn đọc

Du Học Đức - Cổng thông tin du học và cuộc sống tại CHLB Đức

- Cổng thông tin du học Đức được tin cậy từ năm 2002 - 2026

TIN THỰC TẾ | HƯỚNG DẪN THỦ TỤC | DIỄN ĐÀN ĐA CHIỀU