Chia sẻ:FacebookZalo

Cuộc sống du học tại Berlin không như mơ, nhưng chính những thử thách khắc nghiệt đã tôi luyện một du học sinh Việt trở nên mạnh mẽ và bản lĩnh hơn. Từ cú sốc văn hóa đến áp lực kinh tế, hành trình này đã biến một 'ảo tưởng' thành một 'con sói đã học cách sống sót'.

Berlin Day Toi Cach Khong Guc Nga Hanh Trinh Truong Thanh Cua Mot Du Hoc Sinh Viet

Bước chân đầu tiên: từ Hà Nội đến Berlin

Ngày tôi rời Hà Nội, vali có 23kg hành lý. Nhưng thứ nặng nhất không phải quần áo, mà là ảo tưởng. Ảo tưởng rằng châu Âu là những con phố lãng mạn, quán cà phê cổ kính, và cuộc sống sinh viên tự do như phim.

Berlin đã phá tan nó ngay tuần đầu tiên.

Những cú sốc đầu đời ở thủ đô nước Đức

Cú sốc đầu tiên là cái lạnh. Không phải cái lạnh 10 độ ở Việt Nam, mà là cái lạnh lọt thẳng vào xương. Đứng ở ga tàu điện lúc 6 giờ sáng, gió thổi qua cổ áo như dao cứa. Mùi bia cũ, mùi kim loại, mùi đường tàu ẩm ướt, không có nhạc Beethoven, chỉ có tiếng tàu rít lên trong màn sương xám. Tôi nhớ cái chăn bông ở nhà đến phát điên.

Cú sốc thứ hai: nước Đức không có khái niệm "linh động". Ở nhà, thiếu giấy tờ? "Thôi cô thông cảm cho cháu." Ở Đức, thiếu giấy tờ? Bạn không tồn tại. Muốn làm gì cũng phải có Termin — lịch hẹn. Xin visa, đăng ký nhà, khám bệnh, tất cả.

Tôi đã từng F5 trang web của Sở ngoại kiều suốt 3 tiếng chỉ để săn một cái lịch hẹn trống. Nó giống săn vé concert, nhưng phần thưởng là quyền được tồn tại hợp pháp.

Áp lực tìm kiếm chỗ ở và những điều khác lạ

Cú sốc thứ ba: nhà ở Berlin. Nếu bạn nghĩ thi đại học khó, hãy thử tìm phòng ở Berlin. Một căn phòng 12m², 50 người đến xem. Ai cũng cười thân thiện, ai cũng nói mình "rất yên tĩnh", ai cũng viết email như đang xin việc: "Tôi không hút thuốc, tôi không tiệc tùng, tôi gần như không thở".

Hai tuần sau, email trả lời: "Xin lỗi, chúng tôi đã chọn người khác." Tình trạng này lặp lại 30 lần.

Rồi đến giao thông công cộng. Ở đây bạn sẽ thấy chó ngồi ghế tàu như VIP, người uống bia lúc 8 giờ sáng, và ánh nhìn nổi tiếng của người Đức. Họ nhìn bạn, nhìn rất lâu, không cười, không nói gì, chỉ nhìn. Bạn bắt đầu tự hỏi: "Hay mình quên kéo khóa quần?"

Những bài học về giá trị đồng tiền và kỹ năng sinh tồn

Nhưng cú sốc kinh tế thật sự đến từ vỏ chai. Ở Đức, chai nhựa có tiền cọc 25 cent. Lần đầu bỏ chai vào máy hoàn tiền, nó in ra tờ giấy 1,75€. Tôi cầm nó như vừa đào được vàng. Một con bé từng tiêu tiền cà phê 80k ở Hà Nội, giờ đi gom vỏ chai.

Và rồi đến chiến trường đáng sợ nhất: quầy thanh toán siêu thị. Nếu bạn chưa từng mua đồ ở Aldi hay Lidl, bạn không hiểu áp lực thật sự. Thu ngân quét đồ nhanh như súng máy. Bíp. Bíp. Bíp. Hàng hóa bay tới như lốc xoáy. Bạn phải nhét tất cả vào túi trong 5 giây.

Sau lưng bạn là 10 người đang thở dài. Ánh mắt họ nói: "Cô bạn, làm nhanh lên." Ở Đức, kỹ năng sinh tồn đôi khi chỉ là gói đồ siêu thị đủ nhanh.

Vượt qua khó khăn và thay đổi bản thân

Ban ngày đi học, ban đêm rửa chảo trong nhà hàng. Dầu mỡ, nước rửa bát, tay nhăn trắng. IELTS 8.0 không giúp bạn rửa bát nhanh hơn, nhưng nó giúp bạn hiểu khi bếp trưởng hét: "Faster!"

Rồi một ngày tôi đổ bệnh. Sốt, ho, đau đầu. Tôi đến bác sĩ với hy vọng nhận một túi thuốc. Bác sĩ khám 3 phút. Ông nói: "Virus thôi." Rồi kê đơn: trà hoa cúc, ngủ nhiều. Hết. Tôi đứng ngoài trời tuyết, cầm tờ giấy nghỉ bệnh. Lần đầu hiểu ra: y tế hiện đại không phải lúc nào cũng cho thuốc. Đôi khi nó chỉ cho bạn thời gian để tự hồi phục.

Buổi tối hôm đó, tôi gọi video về nhà. Mẹ hỏi: "Bên đó ổn không con?" Tôi cười, cười rất tươi: "Con ổn lắm mẹ. Tốt lắm. Ăn uống đầy đủ." Tắt máy, tôi ăn mì gói một mình.

Có một sự thật về người Việt xa nhà: chúng ta có thể cãi nhau với cả thế giới, nhưng với gia đình, chúng ta luôn nói: "Mọi thứ ổn."

Bài học từ Berlin: trở thành phiên bản mạnh mẽ hơn

Berlin không dễ sống. Nhưng nó dạy tôi một điều. Ở đây, không ai cứu bạn. Không ai quen bạn. Không ai quan tâm bạn từng là ai. Bạn chỉ có hai lựa chọn: gục xuống, hoặc cứng lên.

Và rồi một ngày bạn nhận ra mình đã thay đổi. Bạn không còn sợ thư từ cơ quan nhà nước. Bạn gói đồ siêu thị nhanh như ninja. Bạn biết nấu nồi thịt kho làm bạn Đức xin ăn ké. Bạn uống trà hoa cúc khi cảm cúm. Và bạn hiểu một điều đơn giản: không có đồng tiền nào đáng tự hào hơn đồng tiền do chính mình làm ra.

Berlin không biến tôi thành quý bà châu Âu. Nó biến tôi thành thứ khác. Một phiên bản lì lợm hơn, ít ảo tưởng hơn, nhưng mạnh mẽ hơn. Một con sói đã học cách sống sót giữa mùa đông.

Minh Anh © DU HỌC ĐỨC

 

 

Lan tỏa bài viết này

Ý kiến bạn đọc

Du Học Đức - Cổng thông tin du học và cuộc sống tại CHLB Đức

- Cổng thông tin du học Đức được tin cậy từ năm 2002 - 2026

TIN THỰC TẾ | HƯỚNG DẪN THỦ TỤC | DIỄN ĐÀN ĐA CHIỀU