Không một nước nào trên thế giới sản sinh ra nhiều tài năng điện ảnh được trao giải Oscar sinh viên cho phim nước ngoài hay nhất như nước Đức. Những người đoạt giải thưởng đáng mơ ước này là các đạo diễn Wolfgang Becker („Những cánh bướm“, 1988), Katja von Garnier („Tẩy trang“, 1994), Thorsten Schmidt („Rochade“,1998), Marc-Andreas Borchert („Tiền lẻ“,1999), Florian Gallenberger („Quiero Ser“, 2000), Florian Baxmeyer („Chiếc áo khoác đỏ“,2003) und Ulrike Grote („Kẻ trốn chạy“, 2005).
Bí quyết của thành công này là sự đào tạo công phu bền bỉ tại các trường điện ảnh Đức như Trường đại học Truyền hình và Điện ảnh München (HFF), Học viện Điện ảnh và Truyền hình Đức Berlin (DFFB), Học viện Điện ảnh Baden-Württemberg, Đại học Truyền hình „Konrad Wolf“ Potsdam-Babelsberg hoặc đào tạo nâng cao tại Trường Truyền thông Hamburg Media School (HMS).
Trường Đại học Nghệ thuật về Truyền thông Köln (KMH) dành nhiều không gian cho sáng tạo và kinh nghiệm làm phim, nơi nhà làm phim Hans Weingartner sản xuất bộ phim đầu tay „Tiếng rì rào màu trắng“ của ông. Sau chùm phim truyện “Faruks Café” do Jeanine Meerapfel chỉ đạo, nhà sản xuất bộ phim „Phố cây bồ đề“ Hans W. Geißendörfer đã thực hiện một dự án đầy tham vọng với các sinh viên theo học đạo diễn. Trong khuôn khổ một hội thảo về phim dài kỳ các nhà làm phim tương lai được phép dựng một tập trong bộ phim Đức nhiều tập này, trong đó kể về những tên khủng bố chiếm một nhà máy điện nguyên tử, khiến cư dân phố Cây bồ đề bị mất điện đúng vào dịp lễ Giáng Sinh.
Minh Trang

Ý kiến bạn đọc